Diễn đàn cũ trước 2010

VESPAVIET.COM

Diễn đàn VespaViệt

Ngôi nhà chung • Re: Facebook chiến hữu hén?

laoxiao bui

Thống kê: Đã gửi gửi bởi laoxiao — 17 Tháng 5 2016, 07:39


Posted on 17 May 2016 | 12:39 am

Chuyên mục Máy - Điện - Đồng - Sơn • Re: Em tìm mua nắp đèn hậu PX

Em hóng. Bác Vespa PX150E mua được ở đâu, giá rổ thế nào hú em với nhé.

Thống kê: Đã gửi gửi bởi trungkien1084 — 15 Tháng 10 2015, 11:03


Posted on 15 October 2015 | 4:03 am

Nỗi niềm Scooterist • Re: Nước Mỹ và em...

Hồi nãy viết được một đoạn dài lắm mà cái mạng tổ chác bị gì nên mất hết. Giận lắm nhưng mà vẫn phải viết lại.
Em làm ở Charlie được độ một tháng thì quay lại trường để nói chuyện với người hướng dẫn của em tên Jim. Mục đích của em lên trường lần này là để hỏi xem tháng mấy lên làm giấy tờ nhập học được. Như em cũng đã nói ở bài trước, em phải đợi gần cả năm trời mới đi học được nên em không muốn lỡ học thêm chút nào nữa. Nhưng mà người tính không bằng trời tính mọi người ạ. Đúng lúc em nói chuyện với Jim thì ông ấy nói ông vừa biết có một chỗ trống trong lớp cho tháng 4, đúng ra là em phải đợi tới lượt mình nhưng tại vì em đã tới đây rồi, rất có thể em sẽ được vào học ngay tháng 4 này nhưng Jim cần phải nói chuyện với bà trưởng khoa trước. Vừa nghe được tin này em mừng như muốn khóc. Như để làm cho tình huống trở nên gây cấn hơn, ngày hôm đó trưởng khoa ngành hang không có hẹn với bác sĩ và sẽ tới văn phòng trễ. Jim nói em chờ ở ngoài hoặc đi đâu đó trong trường, đừng về nhà, và nhớ phải chờ nghe điện thoại, tại vì ngoài Jim, còn có một người khác làm hướng dẫn viên cho các sinh viên chuyên ngành hàng không khác. Ngồi chờ mãi chùn chân, chùn cẳng chịu không được nên em đi lòng vòng tham quan trường cho biết. Lần trước lên đây nghe tin phải đợi cả năm trời mới đi học nên nản quá về luôn chả buồn đi lại gì nữa. Nhân cơ hội lần này đi đây đó tham quan xem thử lớp học, phòng ăn, phòng nghỉ sinh viên xem như nào. Trường em cũng thuộc dạng lớn, đi lại mấy lần mà vẫn không nghe Jim gọi dt. Kiểm tra xem thì thấy có hai cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn thoại. Khi nãy đi vào nói chuyện để chế độ im lặng lúc ra quên không chuyển qua chuông. Kết quả là em dành được vị trí cuối cùng đó mọi người ạ. Khỏi phải nói em mừng như thế nào. Nhưng mà vui chưa xong thì lo đã đến, chả là thiếu tiền đóng tiền học. Gọi dt về cho gia đình ở Boston, trước là báo tin vui, sau là xin tiền nhà đóng tiền học. Giải thích này nọ với ngân hàng nhà xong, em được chấp nhận cho mỗi một khóa ba tháng là $1000 cộng với tiền em làm là vừa đủ chi phí để sống. Nếu như bề trên thương thì xe cộ không bị hư hỏng sảng, hoặc không có gì đột xuất xảy ra ngoài ý muốn, không thì phải xoay sở vất vả lắm mọi người ạ.
Nói về ngành em học tí. Lớp chuyên ngành gồm có 8 lớp, 2 lớp đại cương, 3 lớp về than vỏ máy bay, và 3 lớp về động cơ. Học 9 tuần, mỗi tuần 5 ngày từ thứ 2 đến thứ sau. Mỗi ngày học sẽ có 6 tiếng từ 7 giờ đến 1 giờ, 3 tiếng lý thuyết và 3 tiếng thực hành. Như em đã nói ở bài trước, tài vì ngành em học có lien hệ rất chặt chẽ với Liên Đoàn Hàng Không Quốc Gia nên vấn đề giờ giấc và giấy tờ là rất căng. Mỗi học sinh sẽ có một mã số riêng, mỗi một ngày đi vào đi ra đều phải bấm vào mã số của mình. Bắt buộc phải có đủ chính xác 245 giờ để đủ điều kiện thi cuối kỳ. Nếu thiếu cho dù chỉ một phút sinh viên đó sẽ phải học lại lớp này. Tuy nhiên, liên đoàn rất thông cảm cho cuộc sống bận rộn của sinh viên nên họ cho chúng em 3 cuối trước khi thi để học bù lại những giờ bị trễ hoặc gì lí do nào đó phải nghỉ học một hai ngày. Nói túm lại là nếu muốn đi trễ hoặc cúp cua, tụi em vẫn có thể làm được nhưng không được quá 18 tiếng.
Nói vậy nhưng vẫn có những tình huống rất oái ăm. Em có thằng bạn Mỹ Trắng chạy xe moto đi học, đi giữa đường bị cái xe sang lane ẩu quẹt bên hông, thế là chú lăn lộn mấy vòng trên xa lộ. Cả hai cổ tay đều bị rạn thế mà cu cậu vẫn nằng nặc đòi nhân viên y tế chở đến trường nếu không thì tao bị đuổi học mất.Đến lớp bà cô thấy tội nghiệp quá nên mắt nhắm mắt mở để bọn em chở đến bệnh viện băng bó rồi đem về. Thằng khác vẫn lại là xe moto, chả biết chú chọt chẹt như thế nào mà đang chạy thắng trước nó bó, thế là chú ngã nhào ra trước, mày mà đi lane trong cùng nên chú lăn ngay vào rãnh nước giống hồi anh Cói bị té ở Tây Bắc ý, nhưng mà xui là chú mặc quần đùi nên toàn thân trầy trụa khắp cả. Người ta đem chú đi bệnh viện chủ nhật, thứ 2 chú mặc nguyên bộ đồ bệnh viên lên trường, khi đi không quên mang theo cả cái thau bằng giấy người ta phát cho để ói.
Nói về chuyện làm kiểm tra. Bọn em mỗi tuần đều có bài kiểm tra của mỗi đề tài học trong tuần. Làm bài trên 70 điểm là đậu, dưới 70 điểm là rớt phải làm lại, dưới 50 coi như là rớt luôn sang năm học lại. Bài dưới 70 điểm được làm lại vào cuối kỳ, mỗi sinh viên chỉ được làm lại 2 lần ở 2 đề tài khác nhau. Bài kiểm tra giữa kỳ và cuối kỳ thì phải làm trên 70, dưới 70 coi như ra đi, nghỉ ở nhà một năm sang năm học lại. Bởi vì vậy nên lớp của tụi em học bắt đầu từ 35 sinh viên, lúc tốt nghiệp chỉ còn đúng 20. Trong đó có 2 người rớt từ năm ngoái, sang năm nay vào học lại. Sau này vì số lượng người đăng ký đông nên trường mở thêm lớp nên việc rớt học lại cũng đỡ hơn. Thời gian chờ cũng ít hơn nên cũng bớt căng thẳng chút. Học xong chưa phải là đã xong. Học xong rồi phải đi tới các trung tâm kiểm tra để đăng ký kiểm tra với các giám sát viên được bổ nhiệm của liên đoàn. Khi đi thi lấy bằng hành nghề, em phải thi ba lần cho mỗi bằng (tạm dịch là 2 bằng, một là thân vỏ, hai là động cơ). Lần thứ nhất thi lý thuyết trên máy tính làm trắc nghiệm, cái này có bài ôn nên cũng đỡ, lần thứ 2 thi nói và lần thứ 3 là thi lý thuyết. Cho cả hai bằng thì em phải làm 6 lần kiểm tra tổng cộng. Thi nói là ngồi 2 người, người giám sát sẽ hỏi mình các câu hỏi bất kỳ liên quan tới các bộ phận của máy bay và tùy theo câu hỏi thì mình sẽ phải trả lời các hoạt động hoặc các sửa chữa như thế nào. Phần này là run nhất tại vì một chiếc máy bay có quá nhiều chi tiết, cảm giác học không biết bao nhiêu cho đủ và mình phải tự soạn tài liệu. Em làm flashcard (một mặt ghi câu hỏi, một mặt ghi câu trả lời) tổng cộng cho cả 3 phần đại cương, thân vỏ, và máy bay hết gần 3000 card. Em không nói thêm đâu mọi người xem hình dưới sẽ rõ.
Giáo viên dạy tụi em hầu hết là những thợ máy hoặc những người làm trong ngành hàng không lâu năm đã về hưu. Họ học một khóa sư phạm ngắn hạn sau đó sẽ đứng ra giảng dạy tụi em. Bởi vì xuất thân không phải là dân sư phạm nên ngôn ngữ và tính cách của họ rất gần gũi cà thân thiện. Mặc khác, để giải thích những vấn đề có tính khoa học cao cần có sự hiểu biết sâu đậm về vật lý hoặc toán học thì họ có phần hơi lúng túng. Nói chung là thời gian em học ở đây rất vui. Bọn lớp em toàn là nam, chỉ có duy nhất một nữ nên cứ tụm lại là nói xấu và chửi bới lẫn nhau. Có mấy chú đi lính về vẫn còn hăng máu hễ cãi nhau tí là đòi ra gốc cây oánh lộn. 2 năm học bên này chỉ có kỳ đầu tiên em bị điểm B- là dưới 80/100. Còn lại những kỳ khác em đều được từ A- tới A là trên 90/100. Có hai kỳ em được vào danh sách sinh viên xuất sắc của khoa, có bằng khen của nhà trường. Coi như là ok :beerchug:
Còn nữa ...

Thống kê: Đã gửi gửi bởi Mr.Pen7 — 04 Tháng 7 2015, 05:46


Posted on 3 July 2015 | 10:46 pm

Nỗi niềm Scooterist • Re: Nước Mỹ và em...

Viết được thêm một đoạn nữa dài ơi là dài mà web bị lỗi nên mất hết rồi :((

Thống kê: Đã gửi gửi bởi Mr.Pen7 — 04 Tháng 7 2015, 03:56


Posted on 3 July 2015 | 8:56 pm

Nỗi niềm Scooterist • Re: Nước Mỹ và em...

Trước khi tiép tục kể lể, em xin có vài lời với mọi người nhé. Ai đã biết em rồi thì thôi, còn ai chưa biết em thì chuyện em kể chỉ nhằm mục đích mua vui cho mọi người thôi. Suy cho cùng thì mỗi người chúng ta đều có những chuyện riêng của mình và không cái khó nào như cái khó nào. Em biết những thế hệ đi trước em đã phải gặp những khó khăn gấp trăm, gấp ngàn lần những cái khó mà em đã vượt qua. Hầu như em đã gặp và biết tất cả mọi người trên Vespaviet, lâu lắm rồi không gặp mọi người, coi như em tâm sự vừa là để các anh chị vui với niềm vui của em, vừa là để tạo cơ hội cho mọi người lại vào đây comment này nọ. Thế nhé, lại tiếp tục kể lể. :beerchug:

Thế là việc làm coi như là ok :karate: . Bây giờ chỉ có làm, để dành tiền và tiếp tục đi học. Nói đơn giản thế nhà lắm khi cũng vất vả lắm ạ. Lại nói về hãng làm, công ty em làm tên là Charlie's Produce. Công ty này thu mua nông sản của các công nhân trong các vùng lân cận để đưa về các chợ đầu mối, các trung tâm mua sắm lớn và cả những nhà hàng trong vùng. Ngoài ra công ty em còn nhận làm đồ ăn đóng hộp theo yêu cầu đặt hàng của các siêu thị có tên tuổi lớn như Walmart ở Canada, Fred Meyer's, Safeway, những khách hàng khó tính như Trader Joe's và Alberson. Nhờ làm ở đây mà em biết được, khi đi vào các siêu thị lớn để mua đồ ăn, chúng ta sẽ thấy những hãng in tên của siêu thị đó nhưng thực ra công đoạn chế biến và đóng hộp lại hoàn toàn được thực hiện bởi những công ty khác. Vì vậy nên mặc dù tên tuổi của công ty Charlie's thì có rất nhiều người biết đến, nhưng công ty này lại không có một cái siêu thị nào của riêng mình tại vì hàng họ sản xuất ra đều mang tên công ty khác. Như phân khúc em làm là rau quả tươi đã cắt sẵn và đóng hộp mỗi một ngày chúng em làm ra không dưới 15000 sản phẩm (units). Ngoài dây chuyền làm rau quả tươi, còn có rau sạch đóng gói các kiểu, salad trộn thịt gà, các món hải sản đã chế biến sẳn chỉ cần mở ra là ăn và còn rất nhiều thứ nữa mà kể ra chắc tới mai mới hết, nói chung là đồ ăn đóng hộp các kiểu. Mọi người xem hình ở dưới sẽ phần nào biết được công ty em làm cái gì. 20130811_183010.jpg

Thống kê: Đã gửi gửi bởi Mr.Pen7 — 04 Tháng 7 2015, 02:33


Posted on 3 July 2015 | 7:33 pm

Nỗi niềm Scooterist • Re: Nước Mỹ và em...

Hehe... chạy vô xem cái tâm sự nước Mỹ và em của chú Pen tý đỡ nhớ.
Dọa này lười biếng, FB cũng lò dò vô tý rồi thui.
Không chừng buồn buồn vác 04 ra đua 1 vòng Trường Sơn tìm lại kỷ niệm xưa đê.
Có ai đi với tui hông? >:) >:) >:) >:) >:)

Thống kê: Đã gửi gửi bởi CARAVEN — 03 Tháng 7 2015, 11:09


Posted on 3 July 2015 | 4:09 am

Nỗi niềm Scooterist • Re: Nước Mỹ và em...

bis bis
Nhớ kể cái vụ Mộng Cô cho trữ tình loãng moạn nữa nha cưng, hehe

Thống kê: Đã gửi gửi bởi paveslam — 02 Tháng 7 2015, 08:11


Posted on 2 July 2015 | 1:11 am

Nỗi niềm Scooterist • Re: Nước Mỹ và em...

Lâu lắm rồi em mới vào lại diễn đàn, đọc lại nhiều bài cũ của mình lẫn của mọi người, tự dưng cũng gợi lại nhiều kỷ niệm phết. Đã vậy sáng hôm qua lại được gặp chị Mer lần đầu tiên, lại nói chuyện Vespaviet nên đâm ra cũng nhớ mọi người tợn.
Cuộc sống quay vần nhanh quá, lay quay mà em và gia đình cũng đã qua nước cờ hoa định cư được 5 năm rồi. Có rất nhiều chuyện để kể, em chả biết bắt đầu từ đâu. Em lại bắt đầu từ đoạn kết của bài trước từ 3 năm về trước vậy.
Chia tay mọi người ở Hà Nội em đi về lại Nha Trang mà lòng vẫn còn lâng lâng như ở chốn tiên bồng Tây Bắc. Gớm, đi được chuyến Tây Bắc này về em khoe với gia đình với bạn bè suốt. Mà kể cũng lạ, cái cảm giác được dấn thân mình vào tự do, vào thiên nhiên sao nó sung sướng, sâu sắc lạ thường. Em qua Seattle ở cũng đã được vài ba năm, mỗi lần chạy lên những đường dốc quanh co trên cao nguyên, hay đi vào những vùng ngoại ô để tránh xa cái ồn ào của phố thị, em vẫn cứ nhớ tới Tây Bắc. Một trong những điều em học được sau khi đi chuyến Tây Bắc năm ấy là tận hưởng cuộc sống qua những điều thật đơn giản như những hơi thở. Nói về trường em tí ạ, trường em học nằm trên một ngọn đồi cũng khá cao, khoảng chừng 200 - 300 mét so với mực nước biển, đường lên là một con dốc dài uốn lượn trái, phải và nằm khá cách biệt với thành phố, nên mỗi lần đi học vào buổi sáng sớm là những trải nghiệm thật tuyệt. Không khí ở trên đây vào giấc sáu, bảy giờ sáng rất tinh khiết và đậm đặc với sương sớm. Hôm nào cũng thế, bước ra khỏi xe là em hít vài ba hơi thật sâu để tận hưởng cái không khí trong lành mà mẹ thiên nhiên đã ban tặng cho chúng ta. Từng dòng hơi thở vào là từng dòng năng lượng mà đất trời ban tặng cho chúng ta, mỗi dòng hơi thở ra ta lại đem những buồn phiền nặng nhọc của cuộc sống đi cùng với nó. Đấy Tây Bắc đã dạy cho em cách hưởng thụ cái tinh khôi của buổi sáng sớm như vậy đấy
Sau khi quay lại Mỹ em làm hồ sơ chuyển sang Seattle học đại học chuyên ngành Công Nghệ Kỹ Thuật Hàng Không. Nói nghe có vẻ hơi "ngon lành" nhưng nói toẹt ra là em học sửa máy bay ạ :)) . Chả biết trời xui đất khiến như thế nào em lại kiếm được một vài người bà con bên phía nội đã định cư ở Seattle từ lâu. Họ đồng ý sẽ giúp đỡ em những bước đầu khi em sang đây học. Trở ngại đầu tiên khi sang đây là em không đăng ký được lớp. Chuyên ngành của em học có quan hệ chặt chẽ với Liên Đoàn Hàng Không Quốc Gia nên để đảm bảo chất lượng mỗi khoá trường chỉ được mở hai lớp, một sáng và một chiều. Mỗi lớp chỉ được có ba mươi lăm học sinh được học nên để vào đuợc học nhiều khi mình phải chờ rất lâu, có khi lên đến cả năm. Em thì lại muốn học cho nhanh để ra đi làm tại vì chờ càng lâu thì chi phí ăn ở càng nhiều, và em cũng còn những dự định khác trong thời gian tới nữa. Lúc đấy cũng em cũng hơi nản, và cũng khá buồn, nhưng mà quy chế người ta như thế thì mình biết làm thế nào. Thời điểm đó là tháng 1, tư vấn viên (advisor) nói là chậm nhất em sẽ được vào học tháng 9.

Em sang Seattle cầm $5000 trong tay (đa phần là muợn tại vì về Việt Nam xài gần hết tiền rồi còn đâu), gửi xe từ bên kia sang hết $1250. Chi phí máy bay này nọ hết gần $600, rồi tiền chi phí nhà ở, lặt vặt này nọ kia cũng hết vài trăm gần cả ngàn nữa còn đâu trong túi chừng $2200. Bên Mỹ có luật nếu như anh, chị đến từ tiểu bang khác qua học thì anh, chị sẽ phải đóng tiền học mắc hơn những người đã ở tiểu bang này từ lâu. Và mức đóng này thì tuỳ theo tiểu bang, Washington tiểu bang em đang sống là một trong những tiểu bang bắt sinh viên ngoài bang đóng mắc nhất nước, gần bằng với cả sinh viên du học. Ví dụ như sinh viên trong bang chỉ phải đóng chừng $1460 cho mỗi một lớp thì em phải đóng $3460 và sinh viên du học là $3660. Nói tóm lại là em thiếu tiền đóng tiền học ạ. Vậy thì mọi người cũng đã biết bước tiếp theo của em rồi đấy, phải kiếm việc làm. Em lên mạng, đi lòng vòng quanh nhà tới những nhà hàng, những trung tâm mua sắm, gửi hồ sơ xin việc như điên cuồng mà vẫn không kiếm được việc làm. Có một số người quen nói em nên đến trung tâm giới thiệu việc làm, mặc dù họ có ăn phần trăm lương của mình trong vài tháng đầu nhưng cơ hội có việc là rất cao. Hôm đó là thứ tư, ăn mặc chỉnh tề, đầu tóc chỉnh chu em quyết định lên đường tới trung tâm xin việc. Người tính không bằng trời tính, em mới vừa bước vào xe, đang đề máy cho xe chạy roda môt chút thì điện thoại reo. Người gọi cho em là một quản lý nhân sự (Human Resource) ở một công ty chuyên chế biến đồ ăn đóng hộp khá lớn ở Washington, và đây cũng là người đã giúp đỡ em rất nhiều trong những năm đầu khó khăn vừa đi học vừa đi làm. Cô ấy tên Jill, là một người Mỹ trắng rất dễ thương, đồng thời cũng rất vui tính và thân thiện. Đến bây giờ em vẫn nghĩ ai làm quản lý nhân sự cũng phải như Jill mới được và em đi làm tới đây cũng đã được dăm ba hãng rồi, chả có ai làm tốt việc của họ bằng Jill hết. Nói chuyện với Jill được chừng 10 - 15' thì em có hẹn phỏng vấn xin việc. Rút kinh nghiệm những lần trước, lần này em chuẩn bị kỹ hơn và tự nói với mình là đừng hấp tấp quá, nói chậm lại và rõ hơn. Tính của em là rất dễ nổi hứng khi bàn tán, hoặc nói về một đề tài ưa thích, lúc đó thì cứ câu nọ sọ câu kia, ý tưởng trong đầu tuôn chảy như nước hồ thuỷ điện mà cái mồm thì như cái vòi nước bé tí ở nhà nên nói vừa nhanh vừa gọn đâm ra chả ai nghe kịp mà cũng chẳng ai hiểu.
Ket quả là em xin đuợc việc ạ. Nhờ có kinh nghiệm những năm cực nhọc ở nhà hàng đồ ăn nhanh Wendy's lúc em còn Boston, em được vào làm tổ trưởng của khâu sản xuất rau sạch. Lương em lúc vào là $11 một giờ, đã là khá cao so với nhiều người làm cùng với em mặc dù họ làm ở đây đã lâu. Có nhiều người làm ở hãng này hơn 15 năm mà lương họ vẫn không hơn 11 đồng một giờ :slap: .
Còn nữa ...
[/size]

Thống kê: Đã gửi gửi bởi Mr.Pen7 — 30 Tháng 6 2015, 19:29


Posted on 30 June 2015 | 12:29 pm

Nhắn tin, tán phét, tiệc tùng,thư giản giải trí • Re: GÓC IM THIN THÍT LẶN MẤT TĂM CỦA PXSG

Lâu lắm rồi không vào lại diễn đàn. Không có ai viết bài thôi em xin làm vài dòng mua vui cho mọi người bên mục "Nước Mỹ và em vậy". Trước mắt thì em xin post lên cái hình offline chi hội Vespaviet Tây Bắc nhân dịp chị Mer về Seattle thăm lại chiến trường xưa vậy :beerchug:

Thống kê: Đã gửi gửi bởi Mr.Pen7 — 30 Tháng 6 2015, 17:50


Posted on 30 June 2015 | 10:50 am

Nhắn tin, tán phét, tiệc tùng,thư giản giải trí • Re: GÓC IM THIN THÍT LẶN MẤT TĂM CỦA PXSG

PXSG chuẩn bị tái xuất. Hết lặn mất tăm. Hết im thin thít.
Xe pháo nai nịt gọn ghẽ chưa các chiến binh.

Wellcome Back Codo

Thống kê: Đã gửi gửi bởi paveslam — 27 Tháng 5 2015, 11:17


Posted on 27 May 2015 | 4:17 am